“Đọc vị bất kỳ ai – Để không bị lừa dối và lợi dụng” hiện đang chiếm giữ vị trí số 1 trên bảng danh sách bình chọn của nhiều trang web bán sách lớn của Việt Nam.

“Đọcvị bất kì ai”  là cuốn sách có thể giúp bạn nhận biết ai đó đang nghĩ gì và cảm thấy thế nào trong những tình huống thực tế của cuộc sống.
Ví dụ: bạn sẽ biết được người bán hàng đó có thật sự đáng tin hay không, hoặc buổi hẹn hò đầu tiên có đúng như mong muốn của bạn không hay đi theo hướng khác. Và trong những cuộc thương thuyết, thẩm vấn, tranh luận…, bạn có thể dễ dàng nhận ra ai đang ủng hộ bạn – điều này giúp bạn tiết kiệm thời gian, tiền bạc, sức lực, thậm chí tránh được những cơn đau tim!

Tác giả: TS. David J. Lieberman

Cuốn sách gồm hai phần:

Phần I giúp bạn đọc vị được người khác một cách nhanh chóng, để biết được suy nghĩ, cảm giác và xúc cảm cơ bản của họ.Phương pháp này có thể áp dụng với bất kỳ ai, tại bất kỳ đâu và trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Phần II phân tích các trường hợp mà bạn cần đi sâu vào chi tiết hơn. Trong phần này, bạn sẽ học cách xây dựng được một bản tính cách tương đối chi tiết cho một người, học cách đoán biết được suy nghĩ hay cảm giác của họ, và điều mà họ sẽ làm tiếp theo đó.

 

 

“Giao tiếp bất kỳ ai”, một cuốn sách quan trọng dành cho bất cứ ai quan tâm đến vấn đề giao tiếp và muốn nâng cao khả năng giao tiếp .

Mới nghe qua tên sách, chúng ta đều liên tưởng rằng chúng là người anh em với “Đọc vị bất kì ai”, nhưng thực tế thì cuốn sách này do tác giả David J. Lieberman viết và chúng không hề liên quan đến nhau.

“Giao tiếp bất kỳ ai” là phương pháp đúng để bạn luyện tập, và sự kiên trì sẽ cho bạn thấy nó đúng như thế nào. Hãy cam kết là bạn thực sự thực hiện trong một khoảng thời gian đủ dài. Sự học hỏi lâu dài là một biểu hiện của những cá nhân thành công.

“Cuốn sách tuyệt vời này giúp bạn nâng cao các  kỹ năng giao tiếp như nghe và nói trênmọi phương diện; với cả những yếu tố khác như: ngôn ngữ cơ thể, hành vi ứng xửvà thái độ… giúp bạn có thể chinh phục được khách hàng, nhà cung cấp và tấtcả những người liên quan tới bạn. Jo và Bennie thừa đủ tư cách để giúp bạn phát triển mạnh mẽ doanh nghiệp của mình.”

Judith Kaye, Giám đốc điều hành Burwood Property Trust,Sydney, Australia

“Những kỹ năng giao tiếp là rất cần thiết cho các đoàn thể có thể tồn tại. Tôi thấy trong cuốn sách này không chỉ có tác dụng tham khảo và chỉ dẫn dễ sử dụng cho những tình huống giao tiếp cho riêng mình. Tôi còn yêu cầu tất cả thành viên trong ban quản trị đều phải đọc nó và giữ một cuốn tại bàn làm việc để sử dụng bất kỳ lúc nào.” - Johnny (Pawe) T.Uy, Chủ tịch Toasrmaster Quốc Tế

 

HuBook biên tập, tổng hợp từ Thaihabook, và nhiều nguồn khác.

Chúng tôi luôn hân hạnh được trao đổi, trả lời mọi thông tin, câu hỏi với bạn về cuốn sách này.

Human Book – Sách nghiên cứu, phát triển con người

http://hubook.com.vn

Tình mẹ con, tình yêu của mẹ, Hãy Chăm Sóc Mẹ | Hubook - Sách nghiên cứu, phát triển con người

Cuốn sách về mẹ gây xúc động tại Hàn Quốc
Không chỉ trở thành hiện tượng văn học trong nước, “Take Care of My Mom” – cuốn tiểu thuyết của nhà văn Shin Kyung Sook – đang dần vượt ra khỏi biên giới Hàn Quốc và được nhiều nhà xuất bản nước ngoài để mắt đến.

Bản tiếng Hàn của cuốn sách từng lập kỷ lục trên thị trường sách nước này khi tiêu thụ được hơn 1 triệu bản chỉ trong thời gian ngắn.

Take Care of My Mom (tạm dịch: Hãy chăm sóc mẹ tôi) được NXB Changbi ấn hành lần đầu tiên vào tháng 11 năm ngoái. Cuốn sách đã tạo nên “hội chứng mẹ” trong làng văn Hàn Quốc – một trào lưu đua nhau viết về mẹ nhằm thu hút sự chú ý của độc giả, ăn theo hiệu ứng của Take Care of My Mom.

Imprima – một trung tâm chuyên về bản quyền tại Hàn Quốc – cho biết, rất nhiều nhà xuất bản thế giới đang nhòm ngó tới tiểu thuyết của Shin Kyung Sook, như: Oh! Editions – Pháp, J. M. Meulenhoff – Hà Lan… NXB Văn học Nhân dân Bắc Kinh, Trung Quốc đã mua xong bản quyền. Hiện, Imprima tiếp tục thương thảo hợp đồng với NXB Nhật Shueisha. Tại Việt Nam, công ty Nhã Nam đã mua bản quyền tiếng Hàn cuốn tiểu thuyết này và sẽ xuất bản trong thời gian tới.

“Ngoài ra, những nhà xuất bản đến từ Đức, Tây Ban Nha và Mỹ cũng đã có đề nghị. Chúng tôi đang tiến hành từng bước để quảng bá cuốn sách đến với cả thế giới”, Oh Sun Joo, đại diện của Imprima cho biết. Sun Joo cho rằng, điều cuốn hút lớn nhất của cuốn sách chính là tình mẫu tử được Shin Kyung Sook đề cập đến trong tác phẩm.

“Một số đại diện văn học thể hiện cảm xúc rất mãnh liệt. Họ nói, họ đã khóc vì nhớ đến mẹ mình khi mới đọc 50 trang dịch giới thiệu của tác phẩm. Thông điệp về tình mẹ con được miêu tả độc đáo dưới góc nhìn văn hóa truyền thống Hàn Quốc là nguyên nhân chính tạo nên sức hấp dẫn không biên giới cho cuốn sách”, Sun Joo nói.

Barbara J. Zitwer – một đại diện văn học người Mỹ – nhận xét, tiểu thuyết của Shin là một cuốn sách mang tính toàn cầu và bí mật của người mẹ trong tác phẩm cũng chính là bí mật của mọi người mẹ trên thế giới.

“Tất cả ai đọc cuốn sách này đều không khỏi nghĩ về mẹ mình, về mẹ của những người bạn mình, về những đứa con gái và các mối quan hệ gia đình. Tác giả là người Hàn Quốc, cuốn sách đậm chất Hàn Quốc nhưng nhân vật, suy nghĩ và ý tưởng trình bày trong tác phẩm lại mang tính toàn cầu. Đây là tác phẩm tuyệt vời cho bất cứ ai trên khắp thế giới, đặc biệt là phụ nữ. Đây còn là cơ hội khám phá một cây bút tài năng mới. Shin dường như hoàn toàn vô danh với tất cả chúng ta. Vì vậy, cuốn sách lại càng là một bất ngờ thú vị”, Zitwer chia sẻ.

Nhà văn Shin Kyung Sook trong phòng làm việc của mình. Ảnh: Chosun.

“Câu chuyện không chỉ kể về mối quan hệ của người mẹ với những thành viên khác trong gia đình. Nó cũng không chỉ là chuyện mẹ và con gái, mẹ và con trai hay mẹ và bố. Nếu bạn nhìn sâu vào cuộc đời nhân vật mẹ, bạn sẽ thấy hình ảnh của mọi nhân vật liên quan cũng như cuộc sống của các gia đình khác”, Zitwer nói tiếp.

Take Care of My Mom xoay quanh một bà mẹ già cả, sống ở vùng nông thôn. Một hôm, bà quyết định lên Seoul để chúc mừng sinh nhật con gái. Nhưng rồi bà mất tích trong hệ thống tàu điện ngầm như mê cung của Seoul. Bà không tìm thấy nhà con gái mình vì mắc chứng bệnh Alzheimer. Thế nhưng, không một ai trong gia đình biết bà mắc phải căn bệnh này. Bí mật ấy đã được người mẹ giữ kín.

Cuốn sách gồm 4 chương, mỗi chương do một người khác nhau kể chuyện, bắt đầu từ con gái, con trai, chồng và cuối cùng là chính bà mẹ. Họ lần lượt kể về những kỷ niệm của mình với nhân vật chính. Trước sự biến mất của bà, những người còn lại đã nhận ra, họ đã thờ ơ và vô tâm thế nào trước nỗi đau và sự cô đơn của vợ, của mẹ.

Để đáp lại tình cảm của đông đảo độc giả, nhà văn Shin dự tính tổ chức các cuộc giao lưu, gặp gỡ với người đọc tại 10 quốc gia. Cuốn tiểu thuyết cũng sẽ được chuyển thể thành kịch bản sân khấu, phim và nhạc kịch trong năm tới.

“Khi xuất bản cuốn sách này, tôi không hề nghĩ nó sẽ bán được hơn một triệu bản. Đến bây giờ tôi vẫn chưa tin. Tôi rất hạnh phúc”, nhà văn chia sẻ trong cuộc họp báo khi bản in thứ 1 triệu của cuốn sách được bán ra.

“Một số độc giả đã tìm đến thăm tôi. Họ đi cùng mẹ mình. Vài người đã khóc khi gặp tôi. Có những người kể, họ đã đọc cho những người mẹ mù chữ của mình nghe. Nếu tôi được nghe những chuyện này trước khi viết Take Care of My Mom, có thể cuốn sách đã khác”, tác giả nói.

Một thống kê cho thấy, độc giả của cuốn sách khá đa dạng, nhưng chủ yếu là phụ nữ trong độ tuổi 20 – 30 và đàn ông trung niên.

 

Tác phẩm: Hãy Chăm Sóc Mẹ
Tác giả: Shin Kyung Sook
NXB Hà Nội

Tóm tắt tác phẩm

Tác phẩm Hãy chăm sóc mẹ của nhà văn Hàn Quốc Kyung-sook Shin mở đầu bằng khung cảnh xáo trộn của một gia đình. Mẹ bị lạc khi chuẩn bị bước lên tàu điện ngầm cùng bố ở ga Seoul. Hai ông bà dự định lên đây thăm cậu con cả. Con gái đầu, Chi-hon, là người đứng ra viết thông báo tìm người lạc thay cho cả gia đình. “Ngoại hình: Tóc ngắn đã muối tiêu, xương gò má cao, khi đi lạc đang mặc áo sơ mi xanh da trời, áo khoác trắng, váy xếp nếp màu be”. Trong tiềm thức của mình, Chi-hon vẫn nghĩ mẹ là người thường“bước đi giữa biển người với phong thái có thể đe dọa cả những tòa nhà lừng lững đang nhìn thẳng xuống từ trên cao”. Trong khi đó, những người qua đường đáp lại thông báo tìm người lạc của cô bằng miêu tả về một “một bà già cứ lững thững bước đi, thỉnh thoảng lại ngồi bệt xuống đường hay đứng thẫn thờ trước cầu thang cuốn”. Liệu đó có phải là người mẹ mà cả gia đình cô đang cất công tìm kiếm?

Một ngày, một tuần rồi gần một tháng chầm chậm trôi qua. Người chồng và những đứa con hiện đều đã phương trưởng cả không chỉ lo sốt vó mà còn day dứt tâm can vì cảm giác tội lỗi, và rối bời “trong nỗi hoảng loạn như thể tất cả mọi người đều bị tổn thương ở vùng não”. Họ cũng lấy làm băn khoăn tại sao mẹ không biết hỏi đường về nhà cậu con cả cho đến khi phát hiện ra hai sự thật rằng mẹ không biết chữ và mẹ bệnh ung thư vú khiến đầu óc không được minh mẫn như thường.
Từ đây, những hy vọng tìm lại mẹ càng trở nên mong manh hơn…

Đôi nét về tác giả:

Shin Kyung-sook sinh năm 1963 trong một gia đình nghèo sống tại một ngôi làng nhỏ ở miền Nam Hàn Quốc. Không có điều kiện vào trường trung học, mười sáu tuổi cô lên Seoul lao động kiếm sống. ShinKyung-sook khởi nghiệp viết văn năm 1985 và sớm gặt hái thành công. Các tác phẩm của cô luôn có lượng độc giả lớn và nhận được nhiều giải thưởng văn học trong nước cũng như trong khu vực. Với Hãy chăm sóc mẹ Shin Kyung-sook trở thành nhà văn châu Á nổi bật nhất năm 2009.

***

Trích “Hãy chăm sóc mẹ”

[...]

Cô treo tai nghe lên cổ rồi đi vào nhà vệ sinh để rửa tay. Mọi người trong đoàn nhìn theo cô khi cô sải bước vào nhà vệ sinh. Cô rửa tay trong bồn rửa và khi mở túi xách lấy khăn lau tay, cô nhìn chằm chằm vào lá thư đã nhàu nát của cô em gái gửi cho mình để ở bên trong. Đây là lá thư cô đã lấy ra từ trong hòm thư ở căn hộ của mình ba hôm trước, đúng vào ngày cô cùng bạn trai rời Seoul. Một tay cầm cái túi du lịch có gắn bánh xe, đứng trước cửa nhà, cô đọc tên cô em gái viết trên phong bì. Từ xưa đến giờ, đây là lần đầu tiên cô nhận được thư từ em gái. Mà đây còn là một lá thư tay chứ không phải email. Cô định mở bức thư ra xem nhưng nghĩ thế nào lại cất vào túi xách. Có lẽ cô nghĩ nếu đọc lá thư đó thì cô sẽ không thể lên máy bay với bạn trai mất. Cô bước ra khỏi nhà vệ sinh và lại ngồi xuống với cả đoàn. Nhưng thay vì đeo tai nghe lên, cô lấy lá thư của cô em gái ra cầm trên tay một lát rồi bóc phong bì thư.

Chị.

Hôm em tới chỗ mẹ ngay sau khi em từ Mỹ trở về, mẹ cho em một cây hồng nhỏ cao tới đầu gối em. Hôm đó em đến lấy đồ đạc gửi ở nhà mẹ. Mẹ bị té xỉu trong khu chứa đồ bên cạnh nhà kho, nơi cất giữ bếp ga, tủ lạnh và bàn ăn của em. Mẹ nằm sóng soài ở đó, chân tay rũ cả ra. Mấy con mèo nhà hàng xóm mà mẹ hay cho cơm đang ngồi xung quanh mẹ. Em vội vàng ra lay mẹ, mẹ mở mắt như thể vừa ngủ dậy, nhìn em và mỉm cười. Mẹ nói, “Đứa con gái thứ hai của tôi về rồi đây!” Mẹ bảo với em là mẹ không sao cả. Giờ thì em biết khi đó mẹ không còn tỉnh táo, nhưng mẹ vẫn khăng khăng rằng mẹ không sao cả. Rằng mẹ đang vào nhà kho để mang cơm cho mấy con mèo. Mẹ vẫn giữ nguyên xi mọi thứ em gửi trước khi em đi Mỹ. Ngay cả đôi găng tay cao su mẹ cũng không động đến, cho dù trước khi đi em đã bảo mẹ cứ dùng. Mẹ kể là trong một lần nhà có giỗ, mẹ đã tính dùng cái bếp ga xách tay nhưng rồi lại thôi. Sao mẹ lại không dùng? Em hỏi mẹ thế thì mẹ nói, Để khi con về, mẹ có thể trao lại cho con mọi thứ còn nguyên vẹn như khi con đi.

Khi em đã chất hết đồ lên xe tải, mẹ ngượng nghịu cầm một cây hồng đi vòng ra từ phía sau nhà, nơi mẹ cất giữ tất cả những chum gia vị. Rễ cây bọc một nắm đất đặt trong túi ni lông. Mẹ đã mua cái cây đó cho em mang về trồng ở khoảnh sân ngôi nhà em mới chuyển đến. Cái cây còn quá nhỏ, em tự hỏi không biết đến khi nào cây hồng này mới cho quả. Nhưng quả tình, em không muốn mang cây hồng về. Nói là nhà có sân nhưng đó đâu phải nhà của em, vả lại em cũng nghĩ không biết ai sẽ chăm sóc cho cái cây đó. Như đọc được ý nghĩ đó của em, mẹ bảo, “Con sẽ thấy cây hồng cho quả ngay thôi; đến bảy mươi năm còn trôi qua vèo vèo nữa là.”

Thấy em vẫn không định mang nó theo, mẹ bảo, “Như thế để khi mẹ không còn nữa, mỗi lần hái quả hồng là con lại nhớ đến mẹ.”

Dạo đó mẹ bắt đầu hay nói câu “Khi mẹ chết…” thường xuyên hơn. Chị cũng biết đấy, từ lâu rồi câu nói đó đã trở thành vũ khí của mẹ. Đó là thứ vũ khí duy nhất của mẹ khi con cái làm những việc mẹ không vừa lòng. Em không biết bắt đầu từ lúc nào, nhưng mỗi khi không tán thưởng việc gì, mẹ lại bảo, Đợi mẹ chết rồi hãy làm thế. Dù chẳng chắc liệu cây hồng nhỏ đó có sống sót được hay không, em đặt nó lên xe tải chở về Seoul rồi chôn gốc của nó xuống đất sâu tới đúng chỗ mẹ đã đánh dấu trên cây. Sau đó, khi lên Seoul, mẹ bảo em trồng cái cây sát tường quá, nên chuyển ra trồng chỗ khác. Từ đó mẹ thường xuyên hỏi em đã chuyển cái cây chưa. Em cứ bảo chuyển rồi, mặc dù chưa chuyển. Mẹ muốn em chuyển cây hồng ra cái khoảng trống rộng trong sân mà em đã dự định khi nào mua được ngôi nhà này thì sẽ trồng một cái cây thật to ở đó. Thực sự em không hề nghĩ mình sẽ chuyển cái cây non mới chỉ có hai nhánh, cao chưa chạm đến thắt lưng mình ra trồng ở chỗ đó, nhưng em vẫn trả lời, Vâng mẹ ạ. Trước khi mẹ mất tích, bỗng dưng ngày nào mẹ cũng gọi điện cho em mà hỏi, “Con đã chuyển cái cây ra trồng ở chỗ đó chưa?” Mỗi lần như thế em chỉ bảo, Hôm sau con sẽ chuyển.

Chị ơi. Phải đến tận hôm qua em mới cõng thằng út trên lưng ra bắt taxi đến So-orung để mua dụng cụ và phân bón thực vật. Em đào hố đúng chỗ mẹ chỉ rồi đánh cây hồng ra trồng ở đó. Em không thấy hối hận chút nào vì không nghe lời mẹ, chẳng chịu chuyển cây hồng khỏi bức tường, nhưng em thực sự ngạc nhiên khi đánh cái cây lên. Lần đầu tiên mang cây hồng lên đây, rễ của nó trơ trụi tới mức em cứ phải nhìn chăm chăm, nghi ngờ rằng đám rễ thậm chí không thể phát triển trong lòng đất, nhưng lúc em đào cái cây lên để chuyển đi, bộ rễ của nó đã cắm sâu vào lòng đất, đan cài vào nhau. Em vô cùng ấn tượng với sự sống bền bỉ của nó khi nó xoay xở tồn tại được trên mảnh đất cỗi cằn như thế. Có phải mẹ cho em cây hồng bé xíu là để em có thể chứng kiến tán lá của nó ngày một sum suê và cành nhánh của nó ngày một đan dày? Phải chăng mẹ có ý bảo với em rằng nếu muốn nhìn thấy cây đơm hoa kết trái thì phải chịu khó chăm sóc cho nó? Hay có lẽ chỉ đơn giản là vì mẹ không có tiền để mua cây to? Lần đầu tiên em thấy yêu thích cây hồng đó. Em không còn hoài nghi liệu cây hồng này có ngày cho quả hay không nữa. Em lại nhớ tới câu mẹ nói, “Sau khi mẹ đi rồi, mỗi lần cầm quả hồng lên ăn thì con sẽ nghĩ đến mẹ.”

Chị có nhớ có lần chị đã bảo em kể cho chị nghe những chuyện về mẹ mà chỉ mình em biết không? Em đã nói là em không biết gì về mẹ cả. Tất cả những gì em biết là mẹ đang mất tích. Cho đến bây giờ vẫn vậy. Đặc biệt em không biết sức mạnh của mẹ ở đâu mà ra. Thử nghĩ mà xem. Những việc mà người khác không làm được thì mẹ đều tự mình làm cả. Em cho rằng vì thế mà mẹ ngày một cạn kiệt đi. Cuối cùng mẹ trở thành con người không tìm nổi nhà của bất kỳ đứa con nào của mình. Em thấy mình thật là lạ, mặc dù mẹ bị mất tích nhưng vì còn phải cho con cái ăn uống, chải đầu cho chúng và đưa chúng đến trường nên em đã không thể đi tìm mẹ. Chị có nói rằng gần đây em đã thay đổi nhiều, không giống với những người mẹ trẻ khác ngày nay, chị bảo một phần nhỏ trong em hơi giống với mẹ, nhưng chị ơi, dù gì đi nữa, em không nghĩ mình có thể giống được mẹ của chúng ta. Kể từ khi mẹ mất tích, em cứ nghĩ mãi, liệu mình đã là đứa con gái tốt của mẹ chưa? Liệu em đã làm được cho các con mình những việc mẹ đã làm cho em chưa?

Em biết một điều. Em không thể làm được như mẹ. Cho dù em có muốn đi chăng nữa. Mỗi khi cho con ăn, em rất hay nổi cáu. Em cảm thấy gánh nặng, em cảm giác như con cái níu chân mình. Em yêu các con lắm, nhiều lúc em cảm động ứa nước mắt khi nghĩ không biết có thật mình đã sinh ra chúng không, thế nhưng em không thể trao cả cuộc đời mình cho con cái giống như mẹ đã làm được. Trong từng hoàn cảnh, em luôn làm hết sức vì các con, thậm chí em còn có thể hiến dâng cho chúng đôi mắt của chính mình nếu chúng cần, nhưng em vẫn không phải là mẹ. Em cứ mong đứa út mau khôn lớn. Nhiều khi em nghĩ chính con cái đã kìm hãm cuộc đời mình. Khi nào đứa út lớn thêm một chút nữa, em sẽ gửi cháu đến nhà trẻ hoặc thuê người về trông cháu để em còn phải làm việc của em nữa chứ. Nhất định em sẽ làm như vậy. Vì em cũng phải có cuộc sống của riêng mình nữa. Khi nhận ra suy nghĩ này ở bản thân, em tự hỏi sao mẹ có thể làm được những việc mẹ đã làm, và khi đó em mới biết rằng mình không thực sự hiểu mẹ. Dù chúng ta cứ nói là hoàn cảnh sống của mẹ khiến mẹ chỉ có thể nghĩ về chúng ta đi nữa, sao chúng ta có thể nghĩ về mẹ ở cương vị một người mẹ suốt cả cuộc đời như thế cơ chứ? Dù đã làm mẹ, em vẫn có rất nhiều mơ ước của riêng mình và vẫn nhớ không sót một chuyện gì về thời thơ ấu, thời niên thiếu cũng như thời thiếu nữ của mình, thế nhưng tại sao ngay từ đầu chúng ta chỉ luôn nghĩ về mẹ như là một người mẹ mà thôi? Mẹ đã không có cơ hội theo đuổi những ước mơ của mình, luôn phải một thân một mình đối diện với mọi sự bạc đãi của thời đại, đói nghèo và khốn khổ, và mẹ không thể làm được gì cho số phận buồn thương của mình ngoài gánh chịu nó và vượt qua nó, sử dụng tối đa mọi khả năng của bản thân để sống hết cuộc đời, dâng hiến toàn bộ thể xác và tâm hồn mình cho cuộc đời ấy. Tại sao em chưa từng mảy may nghĩ tới những ước mơ của mẹ?

Chị…

Em đã muốn vục mặt vào cái hố em đào để trồng cây hồng. Em không thể sống giống như mẹ, vậy thì có lẽ nào mẹ lại muốn sống như thế? Sao em chưa một lần nghĩ được như vậy khi mẹ còn ở bên chúng ta? Là con gái của mẹ mà em còn chẳng hay biết gì như thế thì chắc mẹ phải cảm thấy cô đơn biết chừng nào khi ở trước những người khác. Thật bất công khi mẹ đã phải hy sinh tất cả cho chúng ta nhưng chẳng có một ai hiểu được mẹ cả.

Chị. Chị có nghĩ chúng ta sẽ lại được ở bên mẹ dù chỉ một ngày thôi không? Chị có nghĩ em sẽ lại có thời gian để hiểu mẹ nữa không, để lắng nghe những câu chuyện của mẹ, để an ủi ước mơ xưa mẹ đã chôn vùi ở đâu đó trong dòng thời gian? Không cần một ngày, chỉ cần cho em vài giờ đồng hồ thôi cũng được, em sẽ nói với mẹ rằng em yêu tất cả những gì mẹ đã làm, em yêu người mẹ đã hoàn thành được tất cả những công việc đó, em yêu cuộc sống của mẹ, một cuộc sống mà không còn ai nhớ nữa. Rằng em tôn thờ mẹ…

Chị, chị đừng bỏ rơi mẹ, hãy đi tìm mẹ chị nhé…

Em gái cô chắc đã không thể viết ngày tháng hoặc lời tạm biệt ở cuối bức thư. Trên trang giấy có những vết ố hình tròn, có lẽ em gái cô đã khóc khi viết. Cô nhìn chằm chằm vào những điểm ố vàng ấy hồi lâu rồi gấp lá thư lại cho vào túi xách. Có khi trong lúc em gái cô đang viết thư thì đứa con út đã vơ lấy cái gì đó ở dưới gầm bàn cho vào miệng rồi ra túm lấy hông mẹ và cất giọng ngọng nghịu hát bài Gấu mẹ… rồi đu lên người mẹ. Cô em gái hẳn đã nhìn thằng bé với vẻ mặt u sầu rồi hát theo con, gầy gò! Đứa con trai nhỏ không hiểu được tâm trạng của mẹ nên cứ ngoác miệng ra cười toe toét, và nói, Gấu bố rồi chờ đợi mẹ phụ họa tiếp. Em gái cô nước mắt lưng tròng, đế lời con, béo ị! Có lẽ em gái cô đã không thể viết lời tạm biệt vì phải chơi đùa với con. Có lẽ đứa trẻ đã túm chặt lấy chân mẹ rồi cố leo lên nhưng rồi lại ngã lăn quay và bập trán xuống sàn nhà. Thằng bé sẽ khóc òa lên nức nở. Nhìn thấy vết bầm tím lan rộng trên làn da mỏng manh của đứa bé, có lẽ những giọt nước mắt cố kìm nén của em gái cô bỗng dưng trào ra.

[...]

 

HuBook tổng hợp từ Chosun, tiki.vn.

Human Book – Sách nghiên cứu, phát triển con người

http://hubook.com.vn

Tình yêu của mẹ | Hubook.com.vn - sách nghiên cứu, phát triển con người

Tình yêu của mẹ | Hubook.com.vn - sách nghiên cứu, phát triển con người


Lời cuối cùng cho con.

Suốt thời thơ ấu và cả khi lớn lên, lúc nào tôi cũng ghét mẹ tôi.
Lý do chính có lẽ vì bà chỉ có một con mắt. Bà là đầu đề để bạn bè trong lớp chế giễu, châm chọc tôi.

Mẹ tôi làm nghề nấu ăn để nuôi tôi ăn học. Một lần bà đến trường để kiếm tôi làm tôi phát ngượng. Sao bà lại có thể làm như thế với tôi? Tôi lơ bà đi, ném cho bà một cái nhìn đầy căm ghét rồi chạy biến.
Ngày hôm sau, một trong những đứa bạn học trong lớp la lên:

“Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày chỉ có một mắt!”.

Tôi xấu hổ chỉ muốn chôn mình xuống đất. Tôi chỉ muốn bà biến mất khỏi cuộc đời tôi. Ngày hôm đó đi học về tôi nói thẳng với bà:

“Mẹ chỉ muốn biến con thành trò cười!”.

Mẹ tôi không nói gì. Còn tôi, tôi chẳng để ý gì đến những lời nói đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn đầy giận dữ. Tôi chẳng để ý gì đến cảm xúc của mẹ. Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi nhà, không còn liên hệ gì với mẹ tôi. Vì thế tôi cố gắng học hành thật chăm chỉ, và sau cùng, tôi có được một học bổng để đi học ở Singapore.

Sau đó, tôi lập gia đình, mua nhà và có mấy đứa con. Vợ tôi là con nhà gia thế, tôi giấu nàng về bà mẹ của mình, chỉ nói mình mồ côi từ nhỏ. Tôi hài lòng với cuộc sống, với vợ con và những tiện nghi vật chất tôi có được ở Singapore. Tôi mua cho mẹ một căn nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén vợ gởi một ít tiền về biếu bà, tự nhủ thế là đầy đủ bổn phận. Tôi buộc mẹ không được liên hệ gì với tôi.

Một ngày kia, mẹ bất chợt đến thăm. Nhiều năm rồi bà không gặp tôi, thậm chí bà cũng chưa bao giờ nhìn thấy các cháu. Khi thấy một bà già trông có vẻ lam lũ đứng trước cửa, mấy đứa con tôi có đứa cười nhạo, có đứa hoảng sợ.
Tôi vừa giận vừa lo vợ tôi biết chuyên, hét lên:

“Sao bà dám đến đây làm con tôi sợ thế? Đi khỏi đây ngay!”.

Mẹ tôi chỉ nhỏ nhẹ trả lời :

“Ồ, xin lỗi, tôi nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ quay đi.

Tôi không thèm liên lạc với bà trong suốt một thời gian dài. Hồi nhỏ, mẹ đã làm con bị chúng bạn trêu chọc nhục nhã, bây giờ mẹ còn định phá hỏng cuộc sống đang có của con hay sao?

Một hôm, nhận được một lá thư mời họp mặt của trường cũ gởi đến tận nhà, tôi nói dối vợ là phải đi công tác. Sau buổi họp mặt, tôi ghé qua căn nhà của mẹ, vì tò mò hơn là muốn thăm mẹ. Mấy người hàng xóm nói rằng mẹ tôi đã mất vài ngày trước đó và do không có thân nhân, sở an sinh xã hội đã lo mai táng chu đáo. Tôi không nhỏ được lấy một giọt nước mắt. Họ trao lại cho tôi một lá thư mẹ để lại cho tôi:

“Con yêu quý,

Lúc nào mẹ cũng nghĩ đến con. Mẹ xin lỗi về việc đã dám qua Singapore bất ngờ và làm cho các cháu phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi nghe nói con sắp về trường tham dự buổi họp mặt, nhưng mẹ sợ mẹ không bước nổi ra khỏi giường để đến đó nhìn con. Mẹ ân hận vì đã làm con xấu hổ với bạn bè trong suốt thời gian con đi học ở đây.
Con biết không, hồi con còn nhỏ xíu, con bị tai nạn và hỏng mất một bên mắt. Mẹ không thể ngồi yên nhìn con lớn lên mà chỉ có một mắt, nên mẹ đã cho con con mắt của mẹ. Mẹ đã bán tất cả những gì mẹ có để bác sĩ có thể thay mắt cho con, nhưng chưa bao giờ mẹ hối hận về việc đó.
Mẹ rất hãnh diện vì con đã nên người, và mẹ kiêu hãnh vì những gì mẹ đã làm được cho con. Con đã nhìn thấy cả một thế giới mới, bằng con mắt của mẹ, thay cho mẹ..

Mẹ yêu con lắm,

Mẹ…”

 

Ai còn mẹ – xin đừng làm mẹ khóc
Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe con

 

HuBook tổng hợp từ Petalia.org

Human Book – Sách nghiên cứu, phát triển con người

http://hubook.com.vn